BARKING UP THE WRONG TREE – CHÓ SỦA NHẦM CÂY

Tên sách có vẻ nghe hơi buồn cười, nhưng đây là một thành ngữ trong tiếng anh, đại ý là lựa chọn sai, hỏi sai người hoặc tìm ra sai phương pháp thực hiện, nói chung là mất thời gian vì loằng ngoằng thì cuối cùng là sai hết.
Theo bạn Thành công là gì? Trước đây mình từng hỏi nhiều người về Thành công hoặc Thành đạt, thì chủ yếu câu trả lời sẽ liên quan tới việc vị trí công việc cao ở mức nào, thu nhập hàng tháng cao bao nhiêu, có nhà không, có xe không… đại thể là có tiền và quyền (cũng hợp lý).
Và theo phân tích của tác giả, có vẻ như nhiều khi chúng ta đang hiểu sai về định nghĩa của sự Thành Công và phương pháp tiếp cận Thành Công, nó không giống như những gì chúng ta trước giờ vẫn nghĩ.
Trong sách tác giả có đưa vào một số khái niệm mới, về việc trở thành người thành công theo dạng “có chọn lọc” hoặc “không có chọn lọc”. Ví dụ mình thích nhất trong quyển sách này chính là ví dụ nhắc tới Thủ tướng Churchill. Ông này là dạng “không có chọn lọc”, ông ko phải đi đúng con đường trải thảm như người “có chọn lọc”. Khi nước Anh lâm vào thế nguy cấp, họ cần 1 người như Churchill để đánh lại quân phát xít. Ông này luôn bị ảo tưởng về sự đe doạ của bên ngoài với nước Anh và cần phải bảo vệ nước Anh, tức là trong trường hợp dù chỉ là 1 chi tiết nhỏ cũng khiến ông ta ảo tưởng rằng bên A bên B đang có ý làm gì đó xấu vs nước Anh và ông ta sẽ xù lông lên để bảo vệ, nên chính vì thế ông có thể đưa nước Anh qua cơn khó khăn, vì lúc đó mọi người thường cho rằng nên nhường nhịn quân phát xít, còn ông ta thì là dạng quay ra đấm cho thằng Phát xít 1 phát cho nó sợ 🙂 (dễ thương).

Có nhiều cách để thành công, tất nhiên rồi, tuy nhiên đã ai từng nghĩ tới việc những khiếm khuyết trên cơ thể có thể trở thành 1 trong những mấu chốt cốt lõi để tạo nên thành công cho 1 người, đặc biệt khi họ được ở đung “cái ao” và được phát triển theo đúng con đường để trở nên thành công.
Tác giả mang ra nhiều ví dụ từ những người thành công trên lĩnh vực của họ dựa vào những “dị biệt” khác với người bình thường (về cấu trúc của cơ thể hoặc trí não) . Nhưng họ thành công được so với những người có chung dị biệt bởi họ dược gieo mầm và ở trong đúng môi trường mà họ có thể phát triển tối đa nhất cái dị biệt của mình.
Tác giả có lấy ví dụ về 1 vận động viên bơi lội, người luôn đạt giải nhất trong các cuộc thi đấu. Để thành công, tất nhiên có nhiều yếu tố, nhưng cấu trúc cơ thể của anh đóng góp rất lớn cho sự thành công này. Anh có phần cánh tay dài hơn người bình thường, điều này giống như Chúa đã nhào nặn nên cơ thể anh thích hợp với môi trường nước, và khi ở dưới nước, khả năng và tốc độ di chuyển của anh thực sự khác người.
Ngoài ra, việc luôn đạt điểm A ở trường thì chưa chắc đồng nghĩa với việc sẽ xuất sắc về sau này đâu nha 😃

Liệu người tốt thì luôn chịu thua thiệt? Và người xấu và kẻ nịnh bợ thì thường có khả năng được ưu ái hơn? Và bỏ cuộc thì không bao giờ chiến thắng?
Tất nhiên sẽ tuỳ vào trường hợp và bối cảnh cụ thể. Có một phân tích của tác giả mà mình khá ấn tượng, bởi mình chưa từng thấy khảo sát dạng như này trước đây (hoặc do chưa đọc tới), đó là xã hội sẽ chia thành các nhóm người như sau:
– Người cho đi
– Người nhận
– Người công bằng
Suốt ngày cho đi thì hơi ngu, mà chỉ nhận lợi ích thì hơi ích kỷ, còn công bằng là đòi mọi thứ phải tương đương, vậy theo bạn nghĩ người thành công sẽ rơi vào nhóm người nào? (Hãy đọc sách nhớ)

Dạo gần đây mình hay nhắc tới từ “Quyết tâm”. Chả là mình mới xem film của Lee Min Ho, trong film có nhân vật phụ là Thủ Tướng của Đại Hàn Đế Quốc, và 1 nhân vật khác mình biết đó là Chi Pu. Với mình, theo quan điểm cá nhân nhé, mình không phải là fan hay gì, các sản phẩm của Chi Pu mình cũng không thực sự thấy ấn tượng, tuy nhiên điểm chung của 2 nhân vật này là họ rất “Quyết tâm”. Nhân vật Thủ Tướng trong film có một câu đối đáp, đại loại như này: Dù là việc gì, thì tôi cũng sẽ làm bằng được việc tôi muốn, kể cả đó là việc trở thành người xấu xa.
Vậy nên, dù là làm việc gì, hãy có quyết tâm, dù là quyết tâm để bỏ cuộc. (Ai bảo bỏ cuộc là không thành công 😕 )
Trong sách cũng nhắc tới việc nên trở nên tích cực hay tiêu cực? Nên như thế này hay nên như thế kia, vân vân và mây mây, chốt lại bằng 1 từ “Cân bằng” nhé. (Spoil sách không có tâm)

Tác giả khá dày công trong việc đi nghiên cứu, làm các khảo sát vô cùng đa dạng và phân tích chúng khá kỹ, đưa lại rất nhiều ví dụ nghiên cứu nhưng đọc giống như kể chuyện. Nào là Cướp biển, Xã hội đen hoạt động với hệ thống như thế nào? Quân đội SEAL tại sao lại thần thánh đến thế? Và bạn có từng biết MIT và Harvard từng hỗ trợ lẫn nhau trong cuộc chiến với Đức Quốc Xã? (Để làm rõ thì 2 đơn vị này cũng không phải thân thiết cho lắm, tuy nhiên họ đã vô tình tìm thấy đối phương và hỗ trợ công việc với nhau để đạt được mục đích của từng bên).

Nói chung sách có rất nhiều ví dụ rất hay, làm cho mình thấy dù mình không quá am hiểu mấy về khoản chính trị hay lịch sử nhưng khi đọc cũng thấy hay ho và tự thấy mình trở nên uyên bác hơn nhiều phần 🙂

Hy vọng mọi người enjoy và có thể là gợi ý cho tủ sách của mọi người!