[Movie] Call me by your name

Là một bộ phim về tình yêu đồng giới giữa Elio – một thiếu niên Do Thái người Ý 17 tuổi và Oliver – sinh viên cao học 24 tuổi người Mỹ Do Thái.

Bối cảnh phim được lấy tại miền quê nước Ý vào những năm thập niên 80s và mang màu sắc nhẹ nhàng. Điều mình thấy đặc biệt nhất của bộ phim chính là lời của bố Elio dành cho Elio vào cuối bộ phim, ông thể hiện tinh tế việc mình biết mối quan hệ giữa Elio và Oliver, và ông nói rằng:

“When you least expect it, nature has cunning ways of finding our weakest spot. Just remember I’m here. Right now, you may not want to feel anything. Maybe you’ll never want to feel anything. And, maybe it’s not to me you want to speak about these things, but I feel something you obviously did.

Look, you had a beautiful friendship. Maybe more than a friendship. And I envy you.

In my place, most parents would hope the whole thing goes away, or pray that their sons land on their feet. But I am not such a parent. We rip out so much of ourselves to be cured of things faster that we go bankrupt by the age of 30 and have less to offer each time we start with someone new. But to make yourself feel nothing so as not to feel anything—what a waste!

And I’ll say one more thing… it’ll clear the air. I may have come close, but I never have what you two have. Something always held me back or stood in the way. How you live your life is your business. Just remember, our hearts and our bodies are given to us only once, and before you know it, your heart’s worn out. And as for your body, there comes a point when no one looks at it, much less wants to come near it. Right now, there’s sorrow, pain; don’t kill it, and with it, the joy you’ve felt.”

“Khi con ít ngờ đến nhất, tự nhiên có những cách rất khốn nạn để tìm ra điểm yếu của chúng ta. Chỉ cần nhớ, bố luôn ở đây. Có lẽ hiện giờ, con không muốn cảm thấy gì cả, có lẽ con chưa từng muốn cảm nhận bất cứ điều gì. Và có lẽ con không muốn tâm sự những điều đó với bố, nhưng hãy thành thật với cảm xúc của con.

Nghe này, hai con có một tình bạn tuyệt đẹp. Có lẽ còn hơn cả tình bạn. Và bố ghen tỵ với con.

Ở địa vị của bố, hầu hết mọi bậc cha mẹ sẽ mong mọi chuyện biến mất, cầu cho con trai họ sớm vượt qua, nhưng bố không phải kiểu phụ huynh như vậy. Ta dứt bỏ cảm xúc quá nhiều để chữa lành vết thương nhanh hơn, đến mức cạn kiệt vào năm 30 tuổi và ta không còn gì để trao đi mỗi khi bắt đầu với một người mới. Nhưng cố xoá sạch cảm xúc để không cảm thấy bất cứ điều gì, thật đúng là lãng phí!

Và bố sẽ nói thêm một điều nữa… nó sẽ khiến con nhẹ nhõm hơn. Có thể bố đã tiến đến gần nhưng bố chưa từng có được điều mà hai con đã có. Luôn có điều gì đó níu giữ bố, hoặc cản đường bố. Con sống thế nào là chuyện của con. Chỉ cần nhớ, trái tim và thân thể ta chỉ được trao cho ta một lần, và trước khi con nhận ra, thì trái tim con đã mỏi mệt. Còn với cơ thể con, rồi sẽ đến lúc chẳng có ai ngó đến nó, chứ đừng nói là muốn đến gần nó. Hiện giờ, con buồn khổ, đau đớn; đừng dập tắt nó, vì cùng với nó là niềm hạnh phú con đã cảm nhận.”